Tình yêu thuơng bình yên hơn cả ngôn tình

Tình yêu thuơng bình yên hơn cả ngôn tình

…”anh ổn không? “.anh lặng lẽ đọc rồi ném điện thoại xuống chân giường..tắt máy…đã 1 tháng nay anh không ra khỏi phòng,tất cả mọi sinh hoạt gói gọn trong căn phòng 14m2.đến bữa anh gọi cơm.cần mua gì anh gọi ship
…”anh ! chúng mình chia tay đi!
” …vì sao em? ”
“em không biết nữa….” 
“em có người khác à ?”
“em không biết ”
yêu thương …thật ra..ừ! mà thôi …anh còn nhớ hôm ấy khi anh lê la quán trà ..em ngồi sau 1 người …chắc không nhìn thấy anh.tim anh ứa máu…nhấp 1 ngụm trà đắng ngắt .định bấm máy gọi em ..nhưng thôi..đời mà…cơn giông vẫn kéo đến đâu cần lý do…3 hôm em không hỏi anh ăn cơm chưa? 3 hôm anh cũng chẳng buồn nói em đi ngủ sớm…bóng em tan theo cơn mưa….yêu thương sang ngày thứ 4 em gieo vào lòng anh 1 nốt trầm qua điện thoại.


…….
Ngày đó,chúng mình…mà thôi! yêu thương
 giống 1 chiếc bánh.mọi tinh túy đã dồn cả vào miếng ngoạm đầu tiên…không em giờ anh bình yên lắm,chẳng phải đón đưa ai,chẳng phải giận dỗi ai..chẳng chờ đợi cũng không hạnh phúc ồn ào.không em, anh cũng không còn đám bạn xưa nữa..đơn giản anh không còn thấy vui khi nhậu nhet,ca hát..không em ,anh cũng chẳng cần lao đầu kiếm tiền để chúng mình dự định đi chơi xa…không em, anh thu mình lại trong căn phòng ,lặng lẽ mở từng tấm hình cũ, ngắm nghía rồi châm lửa…
chiều nay,cơn mưa bất chợt ập tới…anh cũng chẳng lấy áo mưa trong cốp..mưa sẽ gột sạch hết ngày hôm qua.anh hay guitar bài “Để gió cuốn đi”.nhưng nay mưa đã cuốn đi cả rồi……

Leave a Reply